Nhà tôi vẫn đây nhưng ngày mai không là chốn thuộc về

Nhà tôi vẫn đây nhưng ngày mai không là chốn thuộc về.
Cả cuộc đời tôi, từ lúc sinh ra cho đến tận bây giờ, tôi vẫn chỉ chọn dải đất ven sông làm nơi sinh sống. Từ Chương Dương chuyển đến An Dương, tôi luôn có cảm giác an lòng khi ngôi nhà của mình được nằm bên dòng sông Cái, dòng sông Mẹ và mang một cái tên chính danh là sông Hồng.
Tôi là người đắm đuối với một ngôi nhà đẹp. Tôi không đam mê thời trang, không ham mua sắm mỹ phẩm, hàng hiệu. Hàng chục năm tôi để tóc thẳng, mặt mộc dù ý thức rất rõ những nét tàn phai trên gương mặt mình từng ngày. Tôi biết mình thật ngốc nhưng rồi lại tặc lưỡi cho đó là một trong những tính cách đã tạo nên số phận. Cả đời làm lụng, lam lũ, vất vả...có bao nhiêu tiền tôi "ném" hết vào để xây dựng, bồi đắp cho chốn an cư, mong con cái được hưởng một cuộc sống tiện nghi, đẹp đẽ và đủ đầy nhất có thể.
Tôi có thể nhắm mắt đi trong ngôi nhà của mình mà vẫn đến được chỗ chiếc bàn bán nguyệt kê bên cửa sổ tầng 2, con lật đật ngồi ở góc phòng, bức tranh rừng bạch dương treo trên bức tường đối diện cầu thang tầng 2...
Tôi vẫn có thể tự bịt mắt mình mà vẫn lấy cho con trai bộ quần áo ở ngăn tủ bên trái, lấy cho con gái cái khăn quàng treo trên giá đồng...
Tôi đã gắn bó với 4 cây mít, 5 cây cau, 1 cây khế , 1 cây vối và nhiều lắm các loài hoa. Cây nguyệt quế hoa trắng muốt cứ đêm đến là tỏa ra một thứ hương thơm ngây ngất. Cây mẫu đơn cứ hè về là bung ra hàng trăm bông rực rỡ. Hoa mộc trắng khiêm nhường, hương thơm dìu dịu. Hoa giấy kiêu hãnh vươn mình... Những lúc rỗi rãi chăm sóc cây cối, nghe tiếng chim ríu rít trong khu vườn, tiếng nhạc réo rắt buồn vui...tôi thấy đời mình không còn mong gì hơn thế.
Vậy mà, hôm qua, báo chí chính thức đăng tải thông tin quy hoạch dự án đại đô thị hai bên bờ sông Hồng. Theo đó, toàn bộ dân cư phường Hồng Hà sẽ nằm trong diện di dời.
Sẽ là những đêm không ngủ. Biết bao câu hỏi cứ trăn trở: Ngôi nhà sẽ bị đập nát ư? Bao nhiêu tiền của, mồ hôi nước mắt cả cuộc đời đã dồn hết vào đây, giờ vớt vát lại được bao nhiêu?
Cứ tưởng tượng, những bậc cầu thang gỗ ngày ngày được lau bóng sẽ bị phá tung lên, những ô cửa sổ sẽ bị dỡ ra, ném vào đống phế thải, những bức tường nhà, mái ngói...tất cả sẽ tan vụn dưới chiếc gầu xúc mà lòng đau như cắt.
Này mít, này khế, này cau...Chúng ta sẽ phải xa nhau. Nơi ở tái định cư chắc chắn không có chỗ cho cây cối vườn nhà. Nếu có nhận chút tiền đền bù mà mua được căn hộ chung cư thì điều đó lại càng không thể.
Cuộc chia ly này là vĩnh viễn. Điều đau buồn nhất là chúng mày sẽ phải tan đi cùng với các loại phế thải mà mới trước đó còn là hình hài một ngôi nhà - một ngôi nhà thân yêu đã che chở cất giấu biết bao tình thương và kỷ niệm.
Nó không chỉ là tài sản mà gia chủ đã tích cóp cả một đời người cần cù lao động, kèm cả may mắn mới có được.
Nó là nơi cho những người chủ như tôi và các con một chốn bình yên, cho bão tố dừng lại nơi cánh cửa.
Ngôi nhà của gia đình tôi giờ như một viện bảo tàng. Ở đó còn cất giữ chiếc ti giả, chiếc răng sữa của thằng út; bài văn điểm 10 của con chị cả với dòng búp phê đầy khích lệ của cô giáo; những nét vẽ tranh còn chịu ảnh hưởng từ truyện Doremon của con chị thứ...
Các con tôi đã trưởng thành, đã sống ở những nơi xa nhưng mỗi khi trở về, chúng lại bắt gặp tuổi thơ đầy ắp tiếng cười.
Quá khứ và hiện thực nối với nhau bằng một nhát cắt rất đau.
Tầng tầng lớp lớp những nhát cắt đau đớn này sẽ được thay thế bằng một diện mạo mới của dải đất ven sông.
Mấy trăm ngàn người dân trong diện di dời, vài năm nữa trở lại, thấy nơi đây không còn là chốn thuộc về. Dù thành phố sẽ hiện đại, đẹp hơn, xứng tầm thời đại hơn nhưng trái tim ai kia vẫn chai lại, se sắt.
Dẫu sao thì cũng qua một cuộc chia ly với những hoang tàn, đau đớn.
(Chia sẻ từ Kim Khánh Nguyễn)
|
Khuyến cáo:
Mọi bài viết - ý kiến đóng góp chân thành xin gửi về cho chúng tôi qua Email: chodat.com.vn0@gmail.com. Chúng tôi sẽ cập nhật và bổ sung theo quy định hiện hành của Bộ Thông tin và Truyền thông Việt Nam. Xin cảm ơn quý Anh/Chị độc giả.
|
Được tài trợ:
Dịch vụ chạy quảng cáo Bất Động Sản: Chợ Đất

Bình Luận